|
|
|
Thế lực thân Trung Quốc
đang trên đà suy thoái hay là sự bối rối của Hà Nội trước những tiếng nói dũng
cảm nhắc đến chủ quyền đất nước?
Trần Giao Thuỷ 16/01/2004
nhiệm bảo toàn đất tổ v́ “Việc xác lập chủ quyền là của Nhà nước chứ không phải của dân.”
Số báo Tuổi Trẻ ngày thứ sáu 16-1-2004, nguyên trang 7 là bài của Dương Trung Quốc mang tựa đề “Không có điều ǵ bị lăng quên – VN từng có những hải đội Hoàng Sa”. Phần dẫn nhập ghi “Theo tư liệu trong cuốn Chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của nhà xuất bản Chính Trị Quốc Gia[2] năm 1998 th́ Hoàng Sa là một quần đảo nằm trên biển Đông, cách Đà Nẵng chừng hơn 300km, diện tích khoảng 15.000km2 (gồm các đảo lớn nhỏ, băi cạn hoặc băi ngầm). Nhiều tài liệu thu thập được qua các thời kỳ lịch sử có liên quan đến quần đảo Hoàng Sa minh chứng cho các hoạt động của Nhà nước VN đối với quần đảo Hoàng Sa đă được xác lập từ lâu. Hiện nay Hoàng Sa là đơn vị hành chính trực thuộc TP Đà Nẵng”.
Suốt trang báo, tác giả Dương Trung Quốc đưa những mẩu thông tin minh xác mối quan hệ chặt chẽ của Hoàng Sa với chính quyền Việt Nam qua nhiều gia đoạn lịch sử. Những thông tin này đă từng được những nhà nghiên cứu sử trong cũng như ngoài nước, đặc biệt những người nghiên cứu về chủ quyền của Hoàng Sa biết đến và sử dụng từ bấy lâu nay.
Dương Trung Quốc cũng viết “Ngày 31-8-2001, Thủ tướng Chính phủ có quyết định về việc xây dựng khu di tích lịch sử Hoàng Sa – Trường Sa trên huyện đảo Lư Sơn, tỉnh Quảng Ngăi. Đó là một việc làm đầy ư nghĩa không chỉ tôn vinh các thế hệ người xưa đă có công ǵn giữ vùng biên hải của Tổ quốc mà c̣n là sự răn dạy một thế hệ về trách nhiệm bảo vệ lănh thổ thiêng liêng do tổ tiên để lại, ngay cả những lănh thổ nay đă bị xâm lấn như quần đảo Hoàng Sa.”
Nói tóm lại, chủ quyền Hoàng Sa thuộc về Việt Nam là một đồng thuận rơ rệt giữa các nhà nghiên cứu lịch sử trong nước như Nguyễn Nhă, Dương Trung Quốc cũng như người Việt ngoài nước đang nghiên cứu về biển và đất. Tập thể người Việt sống ở nước ngoài không ai là không có quyền tham gia nghiên cứu tường tận, đến nơi đến chốn các vấn đề liên hệ, với không ít người đă in thành sách[3] khác với hoàn cảnh khó khăn của các người nghiên cứu sử trong nước v́ thái độ im lặng đáng sợ của nhà nước CHXHCN Việt Nam.
Trong gần nửa thế kỷ, cả hai ông Thủ tướng cùng một đảng, một ông “ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4/9/58, của Chính phủ nước Cộng Ḥa Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung Quốc”; ông kia gần 43 năm sau chỉ có được quyết định xây dựng khu di tích lịch sử để tôn vinh người xưa và vẫn để ngoại quân xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa. Khung cảnh khó khăn, phức tạp như thế cũng không ngăn được ḷng yêu nước của những công dân như Nguyễn Nhă và Dương Trung Quốc lần lượt cất tiếng thẳng thắn và nhẹ nhàng nhắc nhở chính quyền cộng sản Việt Nam về chủ quyền đất nước và trách nhiệm bảo vệ lănh thổ thiêng liêng do tổ tiên để lại.
Cái đảng cộng sản Việt Nam và những người nhượng đất, nhường biển cho ngoại bang là những người cần được nhắc nhớ và răn dậy trước hết về trách nhiệm công dân bảo vệ đất nước của cha ông.
Có phải t́nh cờ sau buổi làm việc giữa Ban Nội Chính Thành ủy TP. HCM với Tổng Biên Tập Lê Hoàng cùng tất cả nhân sự quan hệ đến bài viết “Cả một đời nghiên cứu Hoàng Sa”của Lam Điền, cổng vào trang điện tử TuoiTre Online bị “nghẽn” tạm thời v́ “…có quá nhiều độc giả truy cập vào trong những ngày giáp Tết”?
Tương lai của Lê Hoàng, Lam Điền, Nguyễn Nhă vẫn c̣n là những dấu hỏi.
Nhà sử học Nguyễn Nhă cho rằng “Lịch sử rất công minh và nghiêm khắc đối với bất cứ ai, kể cả người viết sử. Người viết sử mà viết sai th́ hậu thế sẽ phê phán …Người nghiên cứu phải khách quan, không thiên lệch”.
Mong lịch sử sẽ khách quan, sẽ không thiên lệch với những tiếng nói quả cảm của ban giám định luận án, của TS Nguyễn Nhă, của Dương Trung Quốc, của ban biên tập Tuổi Trẻ, của Lam Điền của Lê Hoàng và của tất cả những người Việt Nam đang đ̣i chủ quyền Hoàng Sa về cho đất nước Việt Nam. Lịch sử cũng sẽ rất công minh và nghiêm khắc đối với bất cứ ai, nhất là với những người có trách nhiệm bảo vệ tổ quốc. Sử xưa đă từng ghi danh biết bao anh hùng liệt nữ và không cũng quên những kẻ măi quốc cầu vinh.
Sử sách Việt Nam mai sau sẽ công minh và nghiêm khắc không kém.
Trần Giao Thuỷ
[2]
Nhà xuất bản chính trị quốc gia trực thuộc Ban chấp hành Trung ương Đảng,
thực hiện biên tập, xuất bản các sách lư luận, chính trị và pháp luật,
Mác-Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, phổ biến đường
lối, chủ trương, chính sách, pháp luật của Đảng, Nhà nước nâng cao kiến thức
của nhân dân về chính trị, lư luận, pháp luật, phục vụ sự nghiệp đổi mới,
xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
[3]
Không những các sử-gia
tham-gia vào công việc này như G.S. Nguyễn Thế Anh ở Pháp, G.S. Phạm Cao
Dương ở Mỹ, sử-gia Trần Gia Phụng ở Canada; một vị chuyên về chính-trị-học
như G.S. Nguyễn Văn Canh ở San Jose, một luật-gia như L.S. Nguyễn Hữu Thống
cũng ở Bắc-Cali, một kỹ-sư như ông Nguyễn Đ́nh Sài ở bang Oregon hay ông
Trương Nhân Tuấn ở Pháp, một cựu-sĩ-quan hải-quân như ông Vũ Hữu San ở San
Jose, một luật-sư trẻ như L.S. Trịnh Quốc Thiện ở Virginia - “Cho Giao Lưu
Văn Hóa 2 Chiều Theo Định Hướng XHCN”, Nguyễn Ngọc Bích, Việt Báo.